Mưa, Cầu nguyện và Tiềm thức

Chưa đến tháng 6 mà Sài Gòn đã có những cơn mưa. Những cơn mưa tuy nhỏ nhưng cũng đủ làm dịu bớt cái nóng mấy ngày qua, cho ta cảm giác như dòng thời gian đang chuyển động chậm dần, càng trở nên lắng đọng trong những ngày cách ly mà người ta thường gọi là sống chậm.

Những cơn mưa thường đưa đến cho tôi những phút suy tư, nhất là lúc có thể ngồi lặng im bên khung cửa sổ và lắng nghe tiếng mưa tí tách rơi hay ngắm nhìn từng màn mưa xối xả tạt vào cửa kính. Cái mát lạnh của mưa, cùng ngụm trà ấm, hương trầm thơm bỗng chốc như hòa quyện làm dịu tâm hồn. Những lúc như vậy, với tôi là giây phút tĩnh lự quý giá, được trở về với nội tâm bình yên, lắng đọng mà vốn thường ngày hay bị xao động như mặt nước hồ.

Và đã lâu rồi không có những giây phút ấy, những phút thảnh thơi ngồi nhìn mưa hay chú tâm đọc một cuốn sách, ngoại cảnh có quá nhiều thứ khiến tâm xao động. Tôi luôn tự hỏi làm thế nào để tìm lại những giây phút đó, dù chỉ một lát thôi nhưng cũng đủ để tưới mát tâm hồn, làm gột rửa và thấu suốt tư duy. Cho đến hôm nay, khi được chị bạn chia sẻ tấm ảnh chị làm Thánh Lễ ở nhà, trong căn phòng và chiếc bàn nhỏ mà quang cảnh sắp đặt hết sức trang nghiêm: với tượng Đức Mẹ hiền từ dang tay che chở, bình hoa tươi, nến cùng trầm hương và chuỗi hạt. Tấm rèm cửa buông xuống như tấm màn mưa, trông mọi thứ như lắng lại, thật bình yên và an trú.

Bằng một cách nào đó, tâm tôi như được hé mở, những dòng suy tư về các sự việc trong tuần như được kết nối, tôi nhớ đến một người bạn khác, tuần rồi đã nhắn tin cho tôi và cảm ơn về quyển sách Sức mạnh tiềm thức mà tôi tặng từ lâu. Tôi luôn tin rằng khi có những việc tương đồng xảy ra, đó là cách tâm linh cho ta một thông điệp nào đó. Có câu nói rằng không có bông tuyết nào tình cờ rơi sai chỗ, tuần này những điều tương đồng về Mưa- Cầu Nguyện- Tiềm Thức đã làm nảy nầm hạt giống tâm hồn trong tôi, cho tôi một trạng thái tâm thức sáng tỏ.

Tôi tin rằng, cho dù ở bất kỳ tôn giáo nào, niềm tin là một món quà quý giá. Thông qua việc nguyện cầu ta giữ được niềm tin và khơi dậy được sức mạnh của tiềm thức, đó là cách mà tâm linh đáp trả và hướng ta đến tự do, hạnh phúc và sự thanh thản tâm hồn.

Và cuối cùng, cũng với cơn mưa, tôi nhớ đến bài thơ về Quán Thế Âm Bồ Tát:

Quan Âm Quan Âm nơi nơi hiện

Khắp tưới mưa rào ban bình an

Quan Âm Quan Âm nơi nơi hiện

Càn Khôn cát lạc và an khang.

Cơn mưa hôm nay, không có hạt mưa nào tình cờ rơi sai chỗ, đã cho tôi những giọt nước mát lành, cho dịu màn đêm và một tâm hồn thao thức.