Trải nghiệm về Tỉnh thức

Trước hết, để viết về Tỉnh Thức, phải thú thật rằng tôi chưa trải nghiệm trạng thái này để có thể đi sâu mạn đàm về nó, có chăng đây chỉ là những cảm nhận của tôi sau khi xem một clip trên Youtube với tựa đề " Tỉnh Thức"

Những ngày này tôi thường làm việc về đêm, khi mọi thứ tĩnh lặng, mọi người ngủ say và dòng năng lượng cảm xúc trong tôi được dịp tuôn trào. Đêm thực sự là khoảng thời gian lý tưởng để khám phá  thế giới nội tâm. Và không chỉ có tôi, đứa em trai tôi cũng thường thức khuya như vậy. 

Nhà có ba chị em. Trong khi với đứa em gái, hai chị em thường nói chuyện về đề tài gia đình, thì với đứa em trai, chúng tôi thường nói đến công việc và đôi lúc lại lạc đề khi chia sẻ với nhau những suy nghĩ, chiêm nghiệm về ý nghĩa cuộc sống. Những lúc như vậy, tôi thường tìm thấy sự đồng điệu tâm hồn với đứa em trai và hai chị em sẽ trò chuyện quên thời gian về một đề tài nào đó, có lẽ là vì chúng tôi đều có một tính cách hướng nội, mặc dù bên ngoài đó là vẻ khô khan, khó bày tỏ cảm xúc. 

Clip mà em trai chia sẻ đã khiến tôi tò mò, không phải là ở tựa đề là Tỉnh thức, mà là bởi người làm clip đó. Anh ấy là một người, hình tượng trước đây tôi biết đến là một diễn viên phong độ, còn giờ đây anh có một hình ảnh khác lạ, và có phần kém trau chuốt. Người tôi đang nói đến là diễn viên Jonny Trí Nguyễn (JTN)

Tôi không phải là một fan của JTN vì trước giờ ít xem phim mà thường đọc báo. Với những tin tức trên mạng về giới showbiz đôi khi làm tôi tò mò đọc qua, và có khi chỉ lướt qua xem hình các diễn viên dạo này trông như thế nào. Phải khá lâu rồi tôi không thấy sự xuất hiện của anh ấy. Trong tôi, Jonny là diễn viên trông cao lớn, nam tính và lạnh lùng, rất hợp với hình tượng anh hùng võ thuật anh đóng trong phim.

Thế mà lần này trong clip, tôi như thấy một con người khác. Anh xuất hiện với vẻ điềm đạm, từ tốn khi vào đề. Và trông anh như hoài cổ hơn với hình ảnh đen trắng. Vì ban đêm để tránh làm phiền mọi người, tôi không bật loa mà chỉ đọc phụ đề và nhìn anh nói. Điều làm tôi chú ý hơn cả là ở ngôn ngữ cơ thể của Jonny với bàn tay, đôi mắt và nụ cười. Tôi cảm nhận những lúc anh xoa bàn tay, hay cúi xuống nhấp ngụm trà( hoặc cà phê), lúc ngẩng lên với nụ cười hiền, hay một ánh mắt hướng xuống, đó là một con người của nội tâm, và khác hẳn với vẻ ngoài già đi là một tâm hồn như một chàng trai trẻ.

Đó là cách anh diễn tả về trải nghiệm Tỉnh thức, từ khi bắt đầu bằng những câu hỏi chất vấn về tôi là ai, về mục đích của cuộc sống là gì và sự tồn tại của vũ trụ là gì, cho đến khi khởi đầu  năm 2012, một sự kiện đã diễn ra làm thay đổi về mọi khía cạnh của cuộc sống và góc nhìn của Jonny. "Rất khó để diễn tả bằng ngôn ngữ nhưng đại khái là nên nhận thấy cái sự sống ở trong mình, ở mọi thứ xung quanh mình, nó không có sự tách biệt" . Khoảnh khắc  đó diễn ra trong khoảng 15 phút đồng hồ, khi anh cứ đi vòng vòng quanh cây tre, cây trúc rồi nhìn tất cả mọi thứ và cảm thấy chúng thực sự là như vậy. Sau ngày hôm đó, anh được sống với một cảm giác rõ ràng, như thể mình là một chú gà con nở ra khỏi vỏ trứng và được nhìn thấy sự thật của cuộc sống là như vậy.

Sau những tuần đầu thì những thói quen, hay anh gọi là nghiệp lực vẫn còn ở đó, vẫn là những mối khổ chưa thể thoát ra, cho đến khi nhận thức được rõ ràng về cái sự thật, giữa sự thật và những suy nghĩ, ảo tưởng hay phản ứng. Cũng phải mất một thời gian dài để thấy được rõ ràng hơn với sự tỉnh thức và gần gũi hơn với sự thoải mái hay gần như là không còn phản ứng với những  thứ từng được coi là khổ.

Trải nghiệm tỉnh thức của mỗi người là khác nhau, tôi cho rằng anh đã có một trải nghiệm sâu sắc để trở nên thay đổi về hình tượng và con người như hiện tại. Tôi đã đọc đâu đó trong báo Giác Ngộ có đoạn nói về Tỉnh thức rằng: "Dưới ánh sáng tỉnh thức, bạn sẽ biết rõ mình đang làm gì, đang đi đâu và về đâu. Và rồi bạn sẽ tự vén lên những bức màn bí ẩn của thân phận và cuộc sống bằng chính năng lực tỉnh thức của mình".  Và hơn ai hết, chỉ có chính ta mới có thể tìm được câu trả lời cho những câu hỏi trong suốt cuộc đời. Đường đời của con người thường là một lối đi riêng và không hề giống nhau, những trải nghiệm có được trong cuộc sống này chắc chắn đều là những dấu chân trên hành trình vạn dặm. Hãy luôn sẵn sàng và đi theo ánh sáng tỉnh thức, một lúc nào đó tôi tin rằng sẽ tới được cái đích của cuộc đời.